Một mùa hè rực rỡ

Tôi vốn sinh ra và lớn lên ở mảnh đất Đồng Tháp – Thủ phủ đất Sen hồng, con người nơi đây được biết đến là sống chân chất, nghĩa tình đúng với tinh thần ông cha ta ngày xưa dạy “lá lành đùm lá rách”. Đại dịch Covid đã lan đến tận các tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long làm cuộc sống của nhiều hộ dân nơi đây rơi vào cảnh cách ly tập trung hoặc cách ly tại nhà theo Chỉ thị 16 của Chính phủ và thực hiện khẩu hiệu 5K theo đề nghị của Bộ Y tế.
 
Khi mà Đồng Tháp phát hiện những ca dương tính đầu tiên, người dân bắt buộc phải ở nhà trong tâm lý hoang mang, lo sợ và hàng ngày xem tin tức qua màn ảnh nhỏ. Tôi thấy thương làm sao cho các chiến sĩ áo trắng ở tiền tuyến ngày đêm đương đầu với nguy hiểm, làm việc vất vả mà không than vãn một tiếng vì họ phải gánh vác trách nhiệm lên vai và cả củng cố niềm tin cho người dân. Với vai trò là thế hệ trẻ, người con của đất Sen hồng và là người Đoàn viên, tôi nhận thấy mình cần xung phong ra trận chống dịch, góp một phần sức trẻ của mình để bảo vệ cho người thân và người dân vốn ra có cuộc sống bình yên như trước. Sau khi đã xét nghiệm âm tính với Covid tôi đăng ký đi ngay Sa Đéc, nơi dịch đang hoành hành dữ dội. Tôi cùng đoàn y bác sĩ Bắc Giang và CDC đi lấy mẫu ở các xã trên địa bàn thành phố Sa Đéc, nụ cười dường như đã tắt hẳn thay vào đó là sự lo lắng, nhăn nhúm trên khuôn mặt của người dân nơi đây. Lần đầu tiên tôi trực tiếp nhìn thấy bác sĩ trong bộ đồ bảo hộ, với tiết trời oi bức và sự vất vả đã làm cho những giọt mồ hôi rơi xuống thấm vào bộ đồ làm cho nó không còn khô ráo. Những vết hằn đã làm cho khuôn mặt của y bác sĩ nhìn vất vả hơn bao giờ hết, tôi biết họ đang rất cực nhọc nhưng họ vẫn giữ nét mặt tươi tỉnh với giọng nói kiên định và lòng nhiệt huyết để tiếp thêm sức mạnh cho người dân. Công tác lấy mẫu đã xong, chúng tôi lại tiếp tục chuyển mẫu về nơi tập trung.Chúng tôi lót bụng bằng những bữa cơm vội, vài chai nước rồi lại tiếp tục đi các nơi khác.
 
Tối đến ai cũng mệt nhừ, tìm chỗ ngủ vội để lấy lại sức mai còn phải chiến đấu tiếp. Có những hôm tối về chúng tôi mang trong người nổi nhớ gia đình, nhớ những người thân yêu, chúng tôi lại quây quần bên nhau trò chuyện để bớt cô đơn và vững tin hơn, nụ cười trên môi chúng tôi là nụ cười an tâm với lòng tin không sao thay đổi được. Tôi tin rằng trong thời gian ngắn nữa thôi dịch bệnh sẽ hết hoành hành khi mà có sự đồng lòng giữa người dân và các cấp, trả lại cuộc sống ấm no hạnh phúc cho tất cả mọi người.
Hữu Đức (TP. Cao Lãnh, Đồng Tháp)

Chương trình TRUYỀN HÌNH

Cty TNHH Hùng Cá 12/2020

Cổng Thông tin điện tử Đồng Tháp

Báo Đồng Tháp

Thi tìm hiểu Việt - Lào 5-9

Giờ Trái đất

Viettel 8-10

Thông tin cần biết